Mỗi ngày tôi chọn 1 niềm vui


” Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui ” – sáng nào cái quảng cáo của ACB cũng véo von khi nàng quay với việc chuẩn bị đi làm, cho con đi học. Mẹ cần có chưa tới 10 phút để ra khỏi nhà mà con gái làm gì cũng lâu lắc. Dậy, vệ sinh buổi sáng, mặc đồ…. cái gì cũng thuộc hệ từ từ cho khoai nhừ. Quần áo, đầu tóc lúc nào cũng tạo ra các tranh cãi buổi sáng. Tiểu thư ăn sáng chậm rãi coi khinh cái giờ quy dịnh đóng cửa trường. Thế làm sao mà mẹ chẳng dễ ” điên” vào buổi sáng cơ chứ.


Nhưng có một niềm vui vào mỗi sáng mà dù vội bao nhiêu hai mẹ con không thể bỏ qua. Thủ tục chúc nhau tạo năng lượng cả ngày và cũng là sự gắn kết đầy yêu thương nhất mà hai mẹ con nàng dành cho nhau. Cảm giác thảnh thơi chỉ xuất hiện khi đứng nhìn “Mẫy mẩy mầy mây” đủng đỉnh đeo ba lô tự vào lớp và quay xe đi làm. Một ngày của công việc, lo toan bắt đầu. ..

Nàng thích cái câu trong quảng cáo ACB . “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui”. Đã có thời mỗi ngày của nàng khởi đầu với sự vội vã và kết thúc trong sự mệt mỏi . Chán, mệt, luẩn quẩn không còn làm nàng hứng thú với bất kỳ cái gì nữa. Làm như cái máy , nhăn nhó như khỉ, đầu óc u lì trì trệ mà cái giọng chăm sóc khách hàng cũng pha dấm chua quá độ. May rằng nàng thoát được chứ không chắc ….phù không dám nghĩ đến nữa.

Dù cuộc sống của nàng bây giờ đầy những lo toan nhưng nàng lại thấy yêu đời hơn. Câu chuyện về cái vòng tròn đi tìm mảnh bị mất của mình có tác dụng thật. Mỗi ngày cố gắng có hơn một niềm vui. Hôm trước chát với khách hàng, có câu” mỗi ngày anh tự tạo một niềm vui”. Hay. Nếu như chọn một niềm vui thì dù ít hay nhiều vãn còn mang tính bị động vì những niềm vui ấy do xung quanh mang lại. Không tồi nhưng cũng có lúc môi trường, con người xung quanh không thể mang lại được cái cười ruồi mệt mỏi hay cái nhếch mép khinh bạc nữa cơ.

Vậy phải học tập khách hàng ” tự tạo niềm vui”. Niềm vui của nàng bây giờ cũng chẳng cần gì to tát lắm. Nhìn con gái mạnh khỏe, nhanh nhẹn, vui vẻ.  Làm được một thương vụ thanh công . Quyển sách hay, nói chuyện phiếm với bạn bè. Bày vẽ cái gì cho cả nhà thưởng thức. Mua sắm lặt vặt. Cùng con gái vẽ tranh, làm thiếp. Lang thang ngắm cảnh, du lịch. Viết linh tinh cái gì đó Toàn cái vụn vặt mà có tác dụng xốc lại tinh thần ra phết.

Qua rồi tất cả nhất nhất là con, là cái gia đình bé nhỏ mà cố công giữ rồi “choang – thế là xong”. Thanh thản nhìn lại lỗi của nàng là đã đánh mất bản thân mình, làm mất đi cái nhiệt huyết, cái vui sống từng là ưu điểm lớn nhất. Có lẽ đó cũng đóng góp không nhỏ vào quyết định của nàng.

Niềm vui bây giờ nhỏ bé hơn, đơn sơ hơn nhưng mỗi ngày nó lại thổi thêm vào trái tim, tâm hồn nàng sự tự tin, làm nụ cười tươi hơn, vất vả hay cáu giận cũng nhanh qua hơn. Mỗi khi con gái xa mẹ, nàng dùng thời gian trống để làm việc mình thích, cho cá nhân mà bỏ bớt đi những lo lắng không cần thiết về con. Để khi đón con với nụ cười toe toét thì ngập một niềm vui khó tả.

Nàng vẫn bước đi từng ngày với niềm tin  ” Hạnh phúc rồi sẽ tới ” nhưng không thể bỏ qua những niềm vui nho nhỏ mỗi ngày.


392 comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.