Cho con ngày con 8 tuổi.


Cho Con – ngày tròn tám tuổi.
Yêu thương, tháng năm nào rồi cũng đi qua nhưng với mỗi con người dấu ấn ghi lại sẽ giúp nhắc lại thời gian.
Con tròn tám tuổi – hết hoàn toàn cái tuổi nhi đồng. Mấy ngày nay mẹ cứ lẩn quẩn mãi với suy nghĩ con lớn rồi sao ? Nhìn con cứng cáp, vui vẻ hòa đồng mẹ cảm thấy mình may mắn và tự hào được là mẹ của con. Con gái thương, sinh nhật con; trong mẹ lại gợi lên những dấu ấn của chặng đường chúng ta đã đi. Với mẹ đó là một quãng thời gian thật dài mà vèo cái đã ở lại sau lưng.
Sinh nhật con tròn một tuổi : Bé đình công – ngay sau ngày sinh nhật con dứt khoát không bú bình nữa. Mẹ không thể nào hiểu nổi là tại sao chỉ 1 ngày trước đó con vẫn bú bình ngon lành. Mẹ đổi đến cả chục cái bình và núm mà con vẫn nhất định không; chỉ ăn bằng cốc với thìa. Con còm nhom, ăn cái gì cũng ngậm – cháo, cơm sữa, hoa quả … Mẹ lo đến mất ngủ vì sức khỏe của con.
Sinh nhật con tròn hai tuổi : Bé dũng cảm. Con được mẹ cho đi học khi tròn 24 tháng. Con đi học rất ngoan. Cái dãi khoai của mẹ đi vào lớp dù rụt rè nhưng không hề khóc. Con dũng cảm biết bao. Chỉ có mẹ là rớm nước mắt vì thương. Mẹ đã lo khi con bé quá, lại được cưng chiều , con xoay xở thế nào.
Sinh nhật con tròn 3 tuổi : Bé ướng bướng. Con bắt đầu những lý luận ngang bướng, có ý kiến riêng đến nhức cả đầu. Mẹ cũng chuyển trường cho con về gần nhà hơn. Nhưng nỗi lo về sức khỏe của con thì vẫn y nguyên thế.
Sinh nhật con tròn 4 tuổi : Bé điệu đà. hôm tổ chức sinh nhật cho con ở trường, có một bạn trai cùng lớp ra chào mẹ rất đàng hoàng ” Cháu chào cô, cháu là Đức Anh – bạn thân của Uyên ạ” và nhanh nhẹn cầm ba lô cho con. Hai đứa chào mẹ rồi đi vào lớp. Nói thật là mẹ ngã ngửa vì bất ngờ. Cái Kẹo của mẹ cũng ghê thật . Và mẹ bắt đầu lo…về ngày con lớn
Sinh nhật con tròn 5 tuổi : Bé lắm chuyện. Con lười viết, hay tô mầu. Mẹ nhận ra tính con không tỷ mỷ nhưng lý luận và suy nghĩ của con thì già quá mức. Có lần đi đường, con hỏi mẹ thế nào là hạnh phúc ? Thế nào là gia đình ? và tại sao bố mẹ không sống cùng nhau nữa ? Hôm đó, vừa giải thích cho con, trong mẹ vừa chập chờn nỗi lo con gái đa mang ..
Sinh nhật con 6 tuổi : Bé ham chơi. Con nói với mẹ là con không thích học nhưng thích đi học . Quan trọng nhất là có bạn nhận luôn là bạn trai con – mẹ bất ngờ tập hai . Dù sao bằng cách nào đó, con vẫn lo được việc học ở mức chấp nhận được. Mẹ lo phát ốm chuyện học hành của con.
Sinh nhật tròn 7 tuổi : Bé tình cảm – mẹ lần đầu tiên xa con trong ngày sinh nhật. Khi về ôm con, con biết động viên và an ủi mẹ ” Con thương mẹ lắm” . Mẹ lo cho con đến sốt ruột mỗi khi đi xa..
Sinh nhật năm nay : Con đã lớn để có tiệc riêng, tự mời bạn bè . Những nỗi lo về sức khỏe của con đã rời xa . Những lý luận thì liên miên, ăn vạ cũng thành thần … Con tuyên bố là sẽ không ngủ với mẹ, con muốn tự làm một số việc…
Con gái thương , thêm một tuổi nữa ở con có những cái chưa hề lớn : nhõng nhẽo, ăn vạ, đỏng đảnh, không tập trung …Con có biết tại sao mẹ đồng ý cho con đi xe đạp tới trường vào ngày sinh nhật không? Món quà của mẹ năm nay là trao cho con sự tin cậy. Tin cậy vào khả năng giải quyết vấn đề, tin cậy vào ý thức của con. Mẹ mong rằng con hiểu những việc mình cần phải làm và suy nghĩ là làm như thế nào. Từ năm nay trở đi, mỗi năm con sẽ có thêm một món quà như vậy . Món quà tinh thần – và mẹ cũng sẽ lấy lại những điều đó nếu như mẹ thấy con chưa làm đủ để có được nó.
Yêu thương – chúc con một tuổi mới thật vui, thật nhiều kỷ niêm, thật xứng đáng để nhận những món quà khác của mẹ…

1,786 comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.