Linh tinh


Sáng sớm, chuẩn bị cho những cuộc hẹn cuối cùng trong đợt công tác. Mọi cái đã sẵn sàng, nó cuộn tóc để tránh một ngày dài nóng nực. Một nhúm tóc bạc hiện ra, nó thấy bần thần trong một chốc.

Nhanh, nhẹ nhưng đột ngột như khi bước hẫng. Nó nhủ thầm một bước thời gian đã ghi dấu. Cái tư duy đàn bà khiến nó nghĩ cái nọ xọ cái kia. Lan man đến cái chết của người bạn thân. Mọi cái vô thường và hữu hạn. Nhúm tóc bạc cùng việc ra đi của người bạn làm cảm giác già nua ập đến. Những cái nó làm được trở nên nhỏ nhoi. Những suy nghĩ cho tương lai thêm mơ hồ. Cảm giác không tốt của những ngày qua lại trỗi dậy. Bất an dù ngoài cửa sổ nắng vàng rực rỡ. Nó không thích cảm xúc tiêu cực trước khi đi gặp đối tác. Cho dù chẳng ai nhận ra nó vui hay buồn. Chỉ là chính nó cảm thấy đối tác không nên phải chịu cái bad mode nội tâm của mình.

Công việc vẫn phải hoàn thành. Đó là điều sau bao nhiêu năm đi làm đã thành thói quen. Hơn nữa hôm nay cũng được về nhà. Về với yêu thương, với quẩn quanh vụn vặt. Đến giờ phải đi mà lòng vẫn không an ….


340 comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.