Ốc


Lâu rồi mới cỏ cảm giác một chiều thật thu. Với bầu trời nặng mây và gió se se hơi nước. Từ khi chuyển về căn nhà này, Nó mới ngồi bên khung cửa nhìn dòng sông lấp loáng, viết linh tinh.

Cái chiều lưng lửng giao mùa làm Nó nhớ nhà. Nhớ những con đường có lẽ đã bắt đầu thoáng hương hoa sữa. Mùa này chính ra lại hanh hao, đất Sài Gòn ung ung hơi nước cũng làm Nó nhức đầu. Mùa này ở bắc là có sấu chín, có những quả hồng đẹp như hồng ngọc bắt đầu vào vụ. Mùa này, Nhà nó thường rủ nhau đi ăn ốc cuối tuần. Mắm cay thơm mùi sả lá chanh, cái se lạnh thoảng qua khi trời vẫn nóng. Từ ngày vào Sài Gòn, thực sự là Nó ít lang thang ăn vặt hơn. Một phần cuộc sống quá nỗi tất bật, một phần do khẩu vị, phần nữa là do thiếu cái không khí khiến Nó muốn đắm vào lang thang, không mục đích với những giác quan mở rộng.


Cuộc sống là một vòng quay, mỗi thời điểm là một vai trò và không phải lúc nào vai trò đó cũng có thể vui vẻ thực hiện . Những cái mệt mỏi, bực mình có thể bỏ qua nhưng vẫn tích tụ dần dần . Và Nó cần những buổi lan man, không mục đích để hòa tan đi những tiêu cực còn trong mình. 


Mùa Thu, lúc giao mùa là ứng cử hoàn hảo cho cái tính lan man vơ vẩn của Nó. Ngồi ngắm những ngôi nhà lên đèn trong cơn mưa muộn, Một ngày trôi qua yên bình…


1,696 comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.