Pháp…


Có gì đó rất Pháp

Không biết bao lần bảo mua cái máy ảnh tử tế rồi bẵng đi nên hầu như toàn chụp bằng điện thoại.
Paris, đúng nghĩa thoảng qua với một ngày du lịch bụi để transit. Quá ngắn để cảm nhận được cái đẹp của Nàng thơ Pháp khi có quá nhiều điều muốn biết về thành phố giàu dân nhập cư.


Một ngày nắng, đi dọc bờ sông Sen, ngắm nhìn những kiệt tác kiến trúc , thấy văn hoá lịch sử in trên từng viên gạch, từng cái phù điêu, Nó thấy mình rơi vào trong những tác phẩm gối đầu giường một thủa.


Sự giàu có về kiến trúc, sự tinh tế lịch thiệp của những người Pháp qua những cử chỉ rất nhỏ khiến nó hiểu tại sao Pháp lại được coi là chuẩn mực của duyên dáng. Nắng cuối thu ran rát nhưng không khí thơm mùi bánh, cà phê từ những quán cà phê tuyệt đẹp. Tinh thần Pháp thể hiện trongnhững miếng bánh ngon đến tan chảy trái tim đứa yêu ẩm thực như mình. Thật không dám nghĩ đến số calo đã chui vào người nữa.


Có gì đó rất pháp khi tình yêu hiện diện trong từng hơi thở, ánh nhìn. Những đôi bạn trẻ nằm phơi nắng trong công viên, đôi ba người già nắm tay nhau bước chậm trên đường. Khi yêu thương là hơi thở của thành phố, khi những nụ hôn tự nhiên ấm áp là điều bình dị nhất , đấy là tự do tâm hồn.


Paris có quá nhiều dân nhập cư, có lẽ đúng với tinh thần Bình đẳng – Bác ái được khởi sinh tại khu phố Latin với những nhà tư tưởng lừng danh, nên cũng có phần nhộn nhạo nhưng cũng mang tới những đóng góp nhất định vào ẩm thực và văn hóa. Đi mãi cho khi đứng trên đồi Montmatre là lúc ánh chiều tà bao phủ xuống thành phố. Yên ả trong tiếng chuông chiều là cảnh tuyệt đẹp của những kiến trúc bắt mầu hoàng hôn. Nó vỡ oà vì cảm xúc dịu dàng mà Paris mang lại.


Chỉ có một ngày nên nó mong có dịp được trở lại Pháp để cảm nhận sâu hơn cái rất pháp lảng bảng mà nhớ lâu…


351 comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.