Lảm nhảm cho qua cơn bĩ cực với con


Mấy hôm nay sôi sục về chuyện đi thi, tốt nghiệp và thi đại học. Rất nhiều khóa học đang nhan nhản quảng cáo về việc phát triển con cái từ khi bé xíu. Tớ có cảm giác với đầy đủ vũ khí được trang bị như thế chúng ta phải có lứa trẻ thần đồng, mọi việc với chúng phải dễ như bỡn. Và thực tế tớ lại nhìn thấy một thế hệ trẻ nhiều hoang mang, rối bời và thiếu nhiều kỹ năng cơ bản nhất. Có cái gì đó sai sai ở đây?

Tớ làm mẹ hai đứa con mà cả hai đều không thích học, chỉ thích chơi. Mỗi đứa một cá tính, một phong cách nên rất là đau đầu khi muốn dạy một việc gì. Làm mẹ chúng nó là quá trình học – làm sai – làm lại nên lúc nào tớ cũng như đấu game để lên hạng. Đọc về tâm lý, về dinh dưỡng, về các kiểu nuôi dạy con, con nhãi từng làm tớ sợ việc làm mẹ : vì quá khó. Lý thuyết và thực tế là một trời xa cách nên loay hoay mãi vẫn thấy mông lung. Bây giờ vẫn khó nhưng cũng chai hơn nên thấy ngọt ngào.


Tụng liên mồm con là duy nhất nhưng hiện thực phũ phàng đến tàn nhẫn, người làm mẹ luôn bị cân não. Hôm trước, chương trình tọa đàm đầu tiên do bên mình tổ chức mang lại rất nhiều tranh luận lý thú. Tớ đã học được rất nhiều từ các chia sẻ của mọi người. Nói cho cùng, nuôi dạy gì cũng lấy con làm trọng tâm là ổn. Nhưng lấy con làm trọng tâm thì cái tôi của cha mẹ phải hạ xuống mà hiểu con. Tớ tìm mọi cách để hiểu con mà luôn cảm thấy chưa đủ, nhất khi chúng nó sang cái tuổi ương ương. Tớ tin con là bản chính duy nhất nhưng để giúp con phát triển đúng cái tốt nhất mẹ vẫn phải lần mò. 


Lâu lắm rồi tớ có viết: với con cha mẹ cần là huấn luyện viên để giúp con trưởng thành. Bây giờ tớ bổ sung cha mẹ cũng cần là học trò để cùng con phát triển lành mạnh. Xét cho cùng đích cuộc đời là sống hạnh phúc nên miễn con an nhiên, hạnh phúc cha mẹ luôn cố gắng mỗi ngày ….

P/s : lảm nhảm cho qua cơn bực với con.


1,246 comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.