Tết Đoan Ngọ


Sáng mới bảnh mắt, đã thấy mẹ lục cục đi chợ, bảo đi sớm mua hoa quả thắp hương. Vậy là Tết Đoan Ngọ, mồng 5 tháng 5. Tết của mùa hè, ngày hội của hoa quả. Mùa hè, mình thích nhất ở khoản hoa quả. Vốn là người ăn hoa quả cả ngày, trừ bữa cũng được nên mình thích Tết Đoan Ngọ lắm. 

             Bây giờ Tết Đoan Ngọ cũng giản tiện đi nhiều, nhất là ở phố. Cuộc sống bận rộn, làm phai đi những nét truyền thống rất hay. Mẹ đi chợ về,đầy một làn hoa quả : đào, dứa, vải, mận, dưa lê cả góc mít thơm lừng tươm nước ngọt. Hai hộp rượu nếp – mẹ chiều ý thích của cả bố lẫn con, có cả nếp cái lẫn nếp cẩm. Nhìn mẹ lụi hụi sắp xếp bàn thờ, tự dưng nhận dáng mẹ giống bà ngoại. Thấy cay cay mắt nhớ bà.

             Ngày bà còn sống, ngày này bà thường lùa mấy đứa cháu dạy thật sớm, bắt nhìn vào mặt trời, nuốt 49 hạt đỗ đen. Bà dặn làm thế, cho mắt sáng vì ngày 5 tháng 5 là ngày cực dương trong năm. Hồi đấy có hiểu gì đâu chỉ nhăn nhó vì dậy sớm, phụng phịu mấy cũng phải nuốt hết nắm đậu bà đưa. Sao hồi đấy ăn chén rượu nếp ngon thế. Có năm bà ủ rượu nhưng phần nhiều là nhà mua. Những tiếng rao “rượu nếp đâyyyy…đây”, len lỏi vào từng ngõ ngách của cái xóm nhỏ đấy, làm nước miếng tứa ra, những ánh mắt trẻ con thèm thuồng hướng ra ngõ. Phải đợi bà cúng xong, mới được chia một chén nhỏ, Chao ôi ngọt, chao ôi thơm, bà dặn ” con gái ăn uống phải từ tốn”, đố đứa bé con mình hồi đấy làm được. Cứ xúc đầy thìa cho vào miệng, những hạt nếp căng mọng vỡ lép bép trong miệng, tỏa ra vị ngọt bùi, mùi thơm của gạo ngấm men. Giờ cả buổi mình cũng chỉ làm được mấy thìa , gọi là cho có chứ không thể gợi lên cái vị thèm thuồng như xưa nữa.

             Mùa hoa quả, mà toàn quả ngọt, mọng căng và nóng. Ai máu nóng ( như mình) ăn là biết. Ngứa ran người, mẩn lên ngay. Thế nhưng cái hấp dẫn của thức mùa hè thì không sao từ chối được. Mồm kêu nóng lắm, nhưng tay vẫn bốc, lưỡi vẫn nếm, vẫn ăn. Mẹ trêu ” sao bảo nóng, mày không ăn”. Nhìn đống vỏ, hột trước mặt, giả lả cười trừ ‘ kệ, chả lẽ mùa không ăn”. Đúng là sức hấp dẫn không thể chối từ. Có gì lại đến gặp ” mát gan tiêu độc” sau vậy. Lạ thật, mùa hè toàn quả nóng. Có lẽ sức nóng chói chang của nắng hè giục cây tạo đường, tạo ngọt, tạo nên những mùi vị thơm lừng, quyến rũ. Bây giờ chẳng thấy dâu da bán nữa. Xuân vẫn thấy hoa trắng nở mà mùa hè lại chẳng thấy những chùm quả đỏ cam đâu. Nhằn nhằn cái quả, bằng đầu ngón tay út, vị chua ngọt lan nhẹ nhàng. Thèm thế, thèm dâu da còn thèm những ngày rủ ban trèo rào hái trộm mấy chùm quả đầu mùa. Thèm ngày thơ bé.

Trưa, bày vẽ nấu bún vịt, cả nhà quây quần, sì sụt. Mở Skype, trêu thằng Út, nó kêu thèm. Uhm, nó thích ăn rượu nếp. Năm nay đi học xa, chả biết mấy đứa có biết đường tổ chức gì không? Có những thứ tưởng rất đơn giản mà có sức gắn bó đến lạ thường.

Thực ra, mình thèm có một cái Tết Đoan Ngọ như văn Vũ Bằng. Mồng năm tháng năm có đi hái lá về tắm, có bó móng tay móng chân.. nhưng biết làm sao mà có được. Đành hài lòng với những gì có, với sự sum vầy của cả nhà. Kiểu như sắp lẩn thẩn, sắp già thì phải. Thôi rủ con gái xem phim, nhâm nhi hột mít luộc dể kết ngày Tết Đoan Ngọ năm nay………


1,853 comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.