Tết… vê nhà


Cái nắng oi oi của mùa đông phương nam không rực rỡ mà âm âm trời. Năm vội vã những ngày cuối cùng. Bắt đầu thấy náo nức hơi thở Tết. Thấy cái vội vàng trong từng góc nhỏ, trong từng chuyển động của phố. Phố sắc màu, chộn rộn; lòng người trầm mà cũng vui hơn. Phố phập phồng, người vội vã.
Nhà gần bến xe, những ngày này tấp nập người đi đến. Nhà nó cũng chuẩn bị về với đại gia đình đón Tết. Chất đàn bà Việt vẫn chảy trong huyết quản. Vẫn muốn làm cái nọ cái kia, chuẩn bị chút nọ kia một cái Tết. Có những cái mua được bằng tiền nhưng kỷ niệm sẽ không bao giờ mua được. Tuổi trẻ không mua được nên nó muốn con có những kỷ niệm để một ngày nhớ lại mỉm cười.


Chuẩn bị đồ thắp hương, (dễ cả năm nay nó mới làm một lần cẩn thận) tự dưng Nó nhớ những ngày làm bếp trưởng ở nhà bố mẹ mỗi kỳ giỗ Tết. Đứa trẻ vụng làm giỏi chơi cũng làm được những công việc tỷ mỉ của người đàn bà. 


Hồi nhỏ nó rất thích ngày ông Táo hay nói đúng hơn là Tết. Ngày Ông Táo là dấu bắt đầu cho hối hả Tết. Khi nghe bà Ngoại kể về sự tích ngày này, Nó chỉ nhăn nhở cười, chăm chăm vớt con cá ra nghịch. Vô lo với những toan tính thở dài. Khi là một người phụ nữ có gia đình, ngày ông công ông Táo là ngày bắt đầu nó tất bật Tết. Nó không giỏi cúng bái nhưng Nó tin rằng mọi việc bằng cái Tâm sẽ tốt hơn những kỹ thuật. Một năm khép lại,sSớ cho gia đình nó Ông Táo có gì để nói? Chả hiểu con mèo chộn rộn gì mà cứ nhăm nhe âu cá chép, bọn trẻ khua khoắng làm lũ cá nhộn lên. Mùi hương làm căn nhà ấm áp, Nó thấy mình già hơn khi nhìn bọn trẻ con háo hức… Mùi thức ăn thơm phức, mùi hoa cúc, hòa quyện thành mùi gia đình ấm áp.


Tết mà, ai cũng có niềm háo hức chỉ là bọn trẻ dễ dàng bộc lộ hơn… Điều tuyệt vời của tuổi thơ ngây là được vô lo nghĩ, không cần tính toán, không suy đoán hay lo lắng.

Mai về nhà, về với những tất bật lo toan cho tết. về với những háo hức nơi phố yêu thương. Nhà mình…


74 comments

Leave a Reply

Your email address will not be published.